Chào mừng quý vị đến với Website của Lương Đức Toàn.
Hạnh phúc là gì?
Hạnh phúc là gì ?
- Hạnh phúc là gì ?
Chàng tuổi trẻ luôn đặt câu hỏi này với những người mà chàng cho rằng quan điểm của họ có thể giúp chàng đi đúng hướng trên con đường gian lao đi tìm hạnh phúc.
- Hạnh phúc là gì ?
- Hạnh phúc là tiền bạc - người thương gia giàu có đáp.
- Hạnh phúc là sự nổi tiếng - một ca sĩ trả lời.
- Hạnh phúc là một gia đình hòa thuận, trên dưới một lòng - một người cha đáng kính đáp.
- Hạnh phúc là một công việc làm tốt, thân thể khỏe mạnh không bệnh tật - một anh công nhân nói.
.........
Và còn vô số những định nghĩa mà thoạt đầu chàng đều cho là có lý và chàng cố gắng làm theo.
Chàng đã có một công việc rất tốt, một người vợ đảm đang cùng 2 đứa con xinh xắn, khoẻ mạnh. Chàng không bệnh tật gì, trái lại còn có một sức khỏe rất tốt. Chàng đã bắt đầu có tiếng trên thương trường và tiền bạc không còn là một nỗi băn khoăn gì cả. Thế nhưng chàng vẫn chưa thỏa mãn, chàng vẫn chưa cảm thấy hạnh phúc hoàn toàn. Có những lúc chàng cảm thấy mọi thứ sao nhạt nhẽo và vô vị dù cảm giác đó chỉ là thoáng qua. Có những lúc chàng cảm thấy trống rỗng và như lạc phương hướng. Có những lúc chàng bỗng nhiên muốn thoát khỏi mọi sự ràng buộc, thoát khỏi thế giới này. Chàng mơ mình là Robinson Cruose, là Robin Hood hay thậm chí còn là Batman. Chàng không hiểu nổi chính mình muốn gì? Và chàng tiếp tục săn tìm lời giải cho câu hỏi:
- Hạnh phúc là gì ?
Và một hôm chàng chợt nhớ ra một người. Vâng, đó là ông nội của chàng. Người Ông đã sống qua bao nhiêu cuộc bể dâu, đã trải qua bao nhiêu kinh nghiệm cuộc sống: chiến tranh, đói kém, giàu có, nhẵn túi, hạnh phúc, đau khổ, chết chóc... Người Ông mà số tuổi không ai trong gia đình còn nhớ chính xác là bao nhiêu. Hiện Ông đang ở đâu nhỉ? À, Ông đang ở một vùng đồi núi cách nơi chàng ở hơn 300 cây số. Chỉ cần 5 tiếng đồng hồ lái xe, chàng chắc chắn sẽ tìm được lời giải đáp.
Khi chàng bước vào, Ông đang ngồi trên một chiếc ghế bật đung đưa, đầu tóc bạc phơ, miệng đang nhai một mẩu bánh mì, bên cạnh là một hộp cá mòi đang ăn dở.
Chàng sà vào lòng Ông như ngày xưa và hỏi :
- Ông ơi, hãy nói cho cháu nghe hạnh phúc là gì ?
Ông bật cười và đáp :
- Ồ cháu của ta, Hạnh Phúc à? Hạnh Phúc là gì ư? Hạnh Phúc là lúc này đây, là ta đang ngồi nhai ổ bánh mì và nhấm nháp con cá mòi béo ngậy này và nghe thằng cháu cưng của ta hỏi Hạnh Phúc là gì ?
Hạnh phúc
Anh viết tặng em thơ về hạnh phúc
Khi hai đứa mình lại sắp sửa xa nhau
Ta say buổi chim về dọn tổ
Giữa quê nghèo chưa rũ hết buồn đau
Mẹ đã sáu mươi nào biết nghỉ ngơi đâu
Bước chân lấm đo từ nhà ra ruộng
Bếp lửa đỏ ơi có bao giờ quên khuya sớm
Miếng cá đồng mặn đắng vị dưa chua
“Dạy con từ thuở còn thơ”
Thầy lo lắng suốt cuộc đời cơ cực
Tấm phản rộng đỡ lưng thầy nhớp nháp
Để giành cho con một chỗ ấm mềm
Hạnh phúc của mẹ cha là lo cho cháu con
Sau khôn lớn trở về cội rễ
Anh em con đi bao năm vẫn nhớ
Thương về hình đất mẹ quê cha
Anh cùng em về lại quê nhà
Trăm thứ việc đều qua tay thu vén
Hạt lúa nặng mồ hôi trĩu gồng trĩu gánh
Đồng lúa vàng ơi thương đến vô bờ
Hạnh phúc của anh là lúc đọc câu thơ
Về em, dù em xa anh lắm
Hai khoảng cách nối bằng chân trời rộng
Mỗi cánh thư về chấp chới ước mơ
Hạnh phúc là lúc mình gặp nhau mà vẫn ngỡ trong mơ
Mặt sát mặt nghe rõ ừng hơi thở
Bàn tay trong bàn tay nghe nhịp tim thổn thức
Mãi tóc mềm vương làn môi em
Khi mẹ cha ta mời miếng trầu thơm
Hương trà búp ngọt mềm mái ngói
Hai họ đông vui hẹn ngày mở cưới
Em mỉm cười: “Hạnh phúc quá anh ơi!”
Mai xa nhau mỗi đứa một nơi
Đêm giữa tháng trăng gợi nhiều kỉ niệm
Anh soi mắt em một trời sao lúng liếng
Bỗng nói lời hạnh phúc quá em ơi
Dù chúng mình còn đi mỗi đứa mỗi nơi
Nhưng vẫn hẹn ngày về hạnh phúc
Cuộc sống đã có nhau bộn bề chăm chút
Anh sống cho đời là cho cả riêng em
Hai đứa ôm nhau không khoảng cách nào chen
Không có cả hạt sương rơi trên má
Chỉ có nồng nàn tình yêu sáng hồng ngọn lửa
Chỉ có em và chỉ có anh
Giữa quê mình sông Mã trong xanh
Em khẽ gọi đấy là hạnh phúc…
HẠNH PHÚC LÀ GÌ?
HẠNH PHÚC...
Đến bây giờ khi anh đã xa
Em mới thấy mình nhớ anh nhiều quá
Con đường nhỏ bước chân bỗng lạ
Phố đông người sao vẫn thấy lẻ loi
Đến bây giờ khi anh đã xa rồi
Em mới biết mình yêu anh nhiều thế
Thơ cứ viết mãi những lời không thể
Nhật ký dày hơn tất cả những ngày đã qua
Đến bây giờ khi hai đứa cách xa
Em mới biết anh cho em nhiều lắm
Hương hạnh phúc dịu dàng sâu thẳm
Em vô tình để tuột khỏi tầm tay
Ai chẳng có một khoảng trời thơ ngây
Với suy nghĩ bao dại khờ nông nổi
Khi có anh em chẳng bao giờ hỏi
Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc ở đâu?
Đến bây giờ ta chẳng ở bên nhau
Em mới biết mình lớn lên nhiều lắm
Biết mong nhớ, biết vui buồn, trông ngóng
Biết mở trái tim yêu thương mọi người.
----------------------------------------------------
Hạnh phúc là gì?
Ta nhận ra nó khi nó đã qua rồi!
Vì vậy đừng bỏ lỡ cơ hội để có được hạnh phúc!
(Bài sưu tầm)
Lương Đức Toàn @ 20:49 10/02/2009
Số lượt xem: 683
- Ngẫm nghĩ về vợ ta (07/02/09)
- Lời kêu gọi đàn ông! (07/02/09)
Các ý kiến mới nhất