Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Images_210.jpg Diendanhaiduongcom19072_19.jpg Images_27.jpg Diendanhaiduongcom19072_17.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png Hiep_Thuan__bai_1.jpg Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Bannertet2013.swf GIANGSINH1.swf Sntrungkien.swf Luyen_chu_dep_anh_duong.swf Thiep_moi_sinh_nhat_Thanh_Nghi.swf Nhung_5B.jpg 16_chu_e_dtd.swf 12_viet_chu_a_dtd.swf Buom_Hoang_de.jpg 15_viet_chu_c_x.swf 13_chu_d_dtd.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với Website của Lương Đức Toàn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Những bài thơ viết về Mẹ

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Lương Đức Toàn (trang riêng)
    Ngày gửi: 16h:19' 10-04-2009
    Dung lượng: 26.0 KB
    Số lượt tải: 27
    Số lượt thích: 0 người
    Bài Viết Về Mẹ Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn con lại muốn viết những dòng về mẹ như câu chuyện tình con chưa được kể Vẫn ôm trong lòng thao thức với thời gian bảy lượt xuân về con xa mẹ bảy năm mái tóc mẹ nỗi u hoài nhuộm bạc Từ tháng Giêng ngày buồn qua tháng Chạp có ngày nào mẹ không nhớ thương con có những đau thương những nỗi u buồn nước mắt mẹ chảy dài theo năm tháng Thuở truân chuyên nhiều hơn thời sung sướng suốt cuộc đời mấy lúc mẹ thảnh thơi con lớn không rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi bảy tám đưá con như đàn chim bạt gió Mấy cuộc biển dâu trút lên đời bão tố mẹ oằn mình chở hết nỗi khổ đau ngày quê hương tang tóc ấy thảm sầu (*) trên thân mẹ máu loang hòa nước mắt cơ nghiệp tan hoang mưa vùi sóng dập mẹ dắt đàn con đi tìm lại cuộc đời Hai mươi năm lòng mẹ không nguôi trông về quê xa mẹ buồn đau quặn thương những đứa con ngày mưa tháng nắng núm ruột nào khi cắt không đau Mấy thuở hàn vi hoạn nạn cơ cầu mẹ nuôi chúng con rỡ ràng không lớn bây giờ chúng con mỗi người một chốn mẹ hoài hoài khóc nhớ khóc thương Ngoài bảy mươi chưa hết nỗi đoạn trường đau thương chất lên tuổi già sức yếu mẹ lại sống những tháng ngày túng thiếu lại nhớ thương trông ngóng từng ngày Mẹ chắt chiu dành dụm trong tay từng đồng bạc để nuôi con cải tạo con ngồi trong bốn bức tường trâng tráo từng đêm dài tiếng mẹ vọng yêu thương Mẹ ơi, chiều nay gió bấc thổi từng cơn con muốn viết cả tấm lòng về mẹ. Song Nhị



    Mẹ Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn Khi bước chân con không còn chập chững Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn. Chẳng có gì so được tình thương Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống Dẫu biển kia có sâu có rộng Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên. Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau. Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi. Mỗi lần con lên tỉnh dự thi Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút Con biết rằng mẹ vẫn thương con Có tình thương nào có thể so sánh hơn Và suốt đời như tình thương của mẹ Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi! Nguyễn Trung Kiên

    NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA... Bần thần hương huệ thơm đêm khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn chân nhang lấm láp tro tàn xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào Mẹ ta không có yếm đào nón mê thay nón quai thao đội đầu rối ren tay bí tay bầu váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa Cái cò... sung chát đào chua... câu ca mẹ hát gió đưa về trời ta đi trọn kiếp con người cũng không đi hết mấy lời mẹ ru Bao giờ cho tới mùa thu trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm bao giờ cho tới tháng năm mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao Ngân hà chảy ngược lên cao quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm... bờ ao đom đóm chập chờn trong leo lẻo những vui buồn xa xôi Mẹ ru cái lẽ ở đời sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn bà ru mẹ... mẹ ru con liệu mai sau các con còn nhớ chăng Nhìn về quê mẹ xa xăm lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
    Nguyễn Duy
     
    Gửi ý kiến